Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Thất vọng và niềm vui

BLOG CỦA ALAN NGÀY THỨ TƯ 10 APRIL 2013
Mấy ngày nay ông già Alan bị “chất vấn” tới tấp về chuyện định bỏ Việt Nam đi làm ăn nơi khác. Nếu các bạn biết rằng ngày nay, kinh tế là “kiến thức” và “toàn cầu”, thì sân chơi hay đấu trường không phải là điều quan trọng. Như Alan đã nói nhiều lần, bất cứ dự án làm ăn nào, yếu tố tối ưu là “lợi thế cạnh tranh”. Alan không biết phá rừng để trồng cao su, hay ngăn sông để làm thủy điện hay có quan hệ để mua đất rẻ…(cái này giỡn chút chơi, đừng mách đại ca, ông ấy nổi xung lên thì phiền cả hàng xóm..).
Nghiêm túc hơn, môi trường kinh doanh Việt Nam có nhiều điểm mạnh cho những doanh nhân biết khai thác và phát triển. Ngành nông hải sản, nếu biết ứng dụng công nghệ cao, xanh và sạch, và bảo đảm tính đặc thù cùng chất lượng của sản phẩm, thì cơ hội tràn ngập. Ngành công nghệ thông tin, nếu biết đào tạo đội ngũ chuyên viên, gắn bó lợi ích và động lực, thì khả năng cạnh tranh sẽ có đẳng cấp thế giới. Nhu cầu của các ngành y tế, giáo dục, ngay cả BDS phân khúc rẻ tiền…sẽ vươn mạnh trong thập kỷ tới. Tôi tin vào kỹ năng và sức chiến đấu của các doanh nghiệp tư nhân sẽ mang lại những tài sản to lớn và chính trực cho những ai có tầm nhìn dài hạn, ý chí, kiên nhẫn và sáng tạo.
Tôi hy vọng sẽ tìm được tại quê hương một cơ hội phù hợp với khả năng của mình (thước đo là giá trị thặng dư mà tôi đóng góp). Tuy nhiên, tôi vẫn đang tư vấn cho một vài doanh nghiệp Việt Nam, đem họ ra biển lớn qua M&A, qua việc gây vốn, hay tìm đối tác trong các thị trường tôi đã quen thuộc, Mỹ và Trung Quốc. Các đòi hỏi về công việc này, cũng như những dự án mà tôi định đầu tư với tiền của mình (không xin chánh phủ tiền cứu trợ hay kích cầu), có thể đem tôi ra khỏi Việt Nam một khoảng thời gian dài.
Đây là lý do chính cho câu nói ở bài blog tôi viết trước đây, không phải vì tôi thất vọng hay nản hay bỏ cuộc hay sợ sệt các “thế lực thù địch”. Tôi vẫn yêu đời, vẫn tích cực…và vẫn thanh bình trong cuộc sống, nhưng phải đi tìm “lợi thế cạnh tranh” của mình nếu còn muốn kinh doanh hữu hiệu.
Nói đến thất vọng…tôi cũng xin nói thêm là chúng ta đều đối diện với ít nhiều thất vọng, lớn hay nhỏ, bất ngờ hay mong đợi, trong hành trình mỗi ngày. Từ gia đình đến bạn bẻ, nhân viên đến khách hàng, chủ đến tớ, chính phủ đến dân đen…ai cũng đều có thể mang đến những thất vọng khiến chúng ta nản và mỏi mệt. Người thành đạt thường là người có khả năng thâu ngắn giai đoạn “hậu thất vọng” để tiếp tục bước tới.
Một thói quen khi tôi bị thất vọng là tự nhủ,” OK, cho ông già…(một khoảng thời gian nào đó)…để ông khóc lóc sầu khổ. Hết giờ rồi thì lo mà lau nước mắt để còn đi tìm nguồn vui hay động lực khác”. Tôi không bao giờ cho phép mình khóc quá giờ…vì hành động là cứu cánh cho mọi tự ti. Các bạn BCA nên tập thói quen này. Chẳng hạn, khi bị nhân tình cho rơi, tôi thường giới hạn nước mắt trong 15 đến 45 phút “để tang” cho cuộc tình (tùy con bé đẹp xấu); mất tài sản trên 1 triệu đô là 2 giờ; bị thiên hạ hay vợ mắng oan là 30 phút…Nhưng cho tôi giấu kín thời gian đã khóc khi thất vọng về …văn hóa, kinh tế hay chính trị xứ sở này.
Trong khi đó, một nụ cười tuyệt đẹp trong sương mát đầu xuân có thể làm tâm hồn phơi phới cả ngày; một hoàng hôn rực rỡ nhìn qua sông có thể làm giấc ngủ suốt đêm hiền như mộng trẻ; và một món quà tri kỷ có thể thắm thía cả một đời người.
Tóm lại, thất vọng và niềm vui luôn hiện diện, các bạn BCA đừng quan tâm quá cho mình hay ông già Alan. Bằng một thái độ tích cực sống cho lý tưởng và đạo đức của mình, bằng niềm tin vào một Đấng Tối Cao nào đó, chúng ta sẽ hiểu rằng những cục sạn trên đường chỉ có mục đích làm đôi chân ta cứng cáp ra…Với tầm nhìn dài hạn, life is always beautiful (đời luôn tươi đẹp).
Alan
PS. Một bạn giáo viên khoa học vừa cho biết, “ Khi nằm ngửa, cá mập sẽ rơi vào tình trạng hôn mê”. Tôi nghĩ chúng ta phải tổ chức các tình nguyện viên lén đi lật ngửa các “đại gia lợi ích” khi họ nằm ngủ?
(Nguồn: http://www.gocnhinalan.com)

Không có nhận xét nào: